Lời tự thú, của một con người...

Làm người mệt mỏi thật...Có bao giờ chưa, một ai đó đứng nhìn một con vật, và đặt câu hỏi "liệu nó có đang ước ao làm người...?!?"

Ai cũng bảo, con người là loại động vật cao cấp, biết suy nghĩ, biết tư duy, lại có cảm xúc, hơn hẳn tất cả các loại sinh vật khác. Ừ thì con người tiến bộ thật, con người thông minh thật, nhưng nghĩ lại, dưới con mắt của một con người, thì con người đáng chán thật...

Cái xã hội, thực chất cũng chỉ là do con người tự nghĩ ra. Họ tự thiết lập quy tắc cho nhau, tự định nghĩa và phân tầng lớp cho nhau, rồi từ đó lại quay qua phán xét lẫn nhau, chém giết lẫn nhau vì sự khác biệt do chính mình đặt ra đó...


Đã bao giờ chúng ta tưởng tượng, một con người, với 46 nhiễm sắc thể, vào buổi sáng, mở mắt ra, và nghĩ "hôm nay liệu mình có bị giết...?!?" Và, kẻ giết mình, không ai khác, lại cũng là một con người, với 46 nhiễm sắc thể như mình...

Chúng ta đều là con người, sao lại căm ghét nhau? Chúng ta đều cùng nhau chia sẻ quả Đất này, sao lại cứ tranh giành nhau những thứ, mà thực sự, vốn có phải của mình...?!?

Chúng ta khác nhau màu da, sao lại coi nhau như loài vật xa lạ? Bộ nhiều loài người khác nhau được sinh ra, chỉ có một loài thực sự là con của tạo hóa hay sao?!?...

..Và yêu. Chúng ta tự hào, rằng chỉ có con người mới biết yêu. Ừ thì, tự hào cũng được. Nhưng rồi, lại tranh chấp. Lại căm ghét, lại phán xét, vì cái gọi là yêu...

Ai đó đã nói, con người ai cũng có quyền yêu. Nhưng tại sao, những người đồng tính, lại không được quyền yêu? Chúng ta có quyền gì phán xét họ? Tình yêu giữa hai con người, tình yêu thật sự, nó cao xa và vượt lên cái gọi là thèm muốn thể xác nhiều lắm. Hai con người cùng giới, giữa họ đã khó có sự thèm muốn sinh học, nhưng họ vẫn yêu nhau đó thôi...?!? Chẳng phải đó mới đúng là tình yêu thật sự sao? Vậy những con người, yêu nhau chỉ vì bản năng sinh học kia, lại có quyền gì mà phán xét, thế nào là ghê tởm, thế nào là tình yêu của tội lỗi...?!?

Mỗi ngày, chúng ta thức dậy. Mỗi ngày, chúng ta ra đường. Mỗi ngày, chúng ta dấn thân hòa mình vào cái đám tạp nhạp hay được gọi là xã hội kia. Mỗi ngày, chúng ta đeo lên mình cái mặt nạ thân thiện, cởi mở khoe cho mọi người xem...Và mỗi ngày, chúng ta cứ phải luôn đề phòng một con dao bất chợt cứ chực đâm vào lưng mình... Chúng ta thực sự không khác loài cầm thú bao nhiêu cả, cũng tìm cách tấn công và hạ gục con mồi để sinh tồn, chỉ khác ở chỗ thủ đoạn hơn, nham hiểm hơn và tinh vi hơn bản năng của một con vật hoang dã thôi...và ít nhất, con vật hoang dã không tấn công đồng loại mình...

0 nhận xét:

Đăng nhận xét